Chào em học trường đại học không danh giá
Chị muốn hỏi cớ sao em đọc những dòng này
Có phải em thấy mình thấp bé, thiếu tự tin và yếu kém nữa chăng
Có khi nào em tự hỏi, hồi thi đại học không công bằng
Rằng em học lực cao hơn nhiều bạn khác
Thế mà em chẳng đỗ trường danh giá
Còn bạn khác thì đường đường đỗ tất
Những trường danh giá em hằng mơ
Có phải chăng những ngày rãnh rãnh
Em nhìn lại rồi vô cùng tiếc rẽ
Thốt lên câu ” Gía như thì”
Rồi chêm vài câu trách trời cao không thấu
Những nỗ lực của em bấy lâu
Một lòng chỉ muốn vào trường danh giá
Để thể hiện em là người giỏi giang
Bởi ngoài kia em nghĩ rằng
Chẳng ai quan tâm cái bằng đại học không danh giá
Nhà tuyển dụng đến các bạn đồng trang lứa
Nên em buồn, sợ và đôi phần tự ti
Lần tự ti gần nhất của em là khi nào ?
Là lúc không dám điền đơn vào công ty lớn
Như nguyện ước của em bấy lâu
Hay những lúc fail job mình thích
Em lại đổ lỗi trường đại học không danh giá
Rồi khi nhìn danh sách trường ưu tiên chọn tuyển
Lần tìm mãi chẳng thấy tên trường mình
Em buồn sau đó em giận
Em giận em, sang giận trường và giận trời cao.
Cảm giác lúc đó em cảm nhận thế nào?
Cho chị hỏi nó có sung sướng hay không
Làm bản thân buồn, xem mình là nạn nhân
Đôi khi em lại thích, vì em nghĩ
Cuộc đời không công bằng
Rồi một ngày trời cao sẽ thấu
Sự thiệt thòi của em
Chị cười em, em biết sao không cô gái
Chị cũng muốn nói lời khen em nữa
Em giỏi lắm vì đây là bài học
Mà em đang trải nghiệm trong đường đời
Bài học cuộc đời thiết kế cho riêng em
Em chẳng lẫn lộn đi đâu cả
Em là ánh sáng cuối cùng sẽ về nguồn
Cười tươi lên em nhé, em đang đi đúng đường
Thương em, yêu em và ôm em.