Đã lâu mình chưa viết gì cho bản thân cả, hôm nay nhân dịp có quá nhiều câu hỏi lúc nào cũng lảng vảng trong đầu nên bản thân mình muốn bày tỏ để nhẹ nhàng hơn.
Dạo gần đây, không hiểu sao luôn có một câu hỏi đặt ra là: Phải chăng bản thân mình đang lười, à hình như là mình luôn cho rằng bản thân mình chưa bao giờ là siêng năng cả thì phải. Cái ego nó đánh đúng cái chỗ mà mình đang ngứa luôn. Căn bệnh này là thâm niên nên nó đánh vào đấy.
Baby ơi em cũng giỏi phếch đấy, phiền chị phải nhọc công vì em mà viết nguyên bài này. Thật là chiến lược và cần cảnh tỉnh hơn.
Quay ngược lại câu hỏi thâm niên đó, mình có nhất quyết trả lời không, ừ thì bản thân mình như vậy, mình nhận ra mình như vậy là mình vui rồi.
Còn những mong đợi về việc quay lại con đường cũ như: đưa ra kế hoạch hằng ngày, từng giờ, ý nghĩ lúc nào cũng bắt bản thân thực hiện đúng kế hoạch là những điều khủng khiếp của mình. Nếu trái tim mình yêu thích việc lập kế hoạch hay làm việc theo một thời khóa biểu cụ thể thì mình đâu phải khó khăn như thế chứ.
Phải chăng mình đang đi ngược dòng nên trái tim mình mới không thôi thúc bản thân như vậy??
I LOVE YOU, SORRY, FORGIVE ME PLEASE, THANK YOU